On taking a good care of yourself

Chủ đề tôi đang quan tâm tại thời điểm này là chăm sóc bản thân, làm sao cho mình thật khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần.

Tuần trước đợt nghỉ lễ 30-4, 1-5, tôi bị ốm. Thường thì tôi cũng hay ốm vặt, đau đầu, đau người… và tôi cũng thi thoảng cho phép bản thân nghỉ ốm nửa ngày hoặc một ngày. Nhưng đợt vừa rồi thì là bị bệnh chứ không phải ốm vặt nữa. Buổi tối sau khi ăn cơm tôi nằm nghỉ rồi lúc định ngồi dậy thì không  dậy nổi. Tôi nghĩ có lẽ do mình tập Gym quá sức bởi cả tuần đó tôi rất chăm chỉ tập và chiều hôm đó thì tăng cường các bài tập nhiều hơn hôm khác, tất nhiên làm tiêu hao nhiều calo nhiều hơn các buổi tập khác. Khi cố ngồi dậy thì thấy đầu óc quay cuồng đảo lộn trần nhà quay mòng mòng. Do là lần đầu tiên bị như vậy nên tôi cảm thấy rất choáng váng và sợ hãi. Tôi phải nằm liền 2 ngày trên giường, hầu như không nhúc nhích xê dịch đầu được vì chỉ cần quay đầu sang trái, phải thôi là lại thấy đất trời đảo lộn. Sang đến ngày thứ ba sau khi uống mấy viên thuốc tuần hoàn não thì tôi mới từ từ gượng dậy rồi đi gặp bác sỹ để khám được. Sau cả buổi chụp chiếu làm các xét nghiệm thì ông bác sỹ phán rằng tôi bị tiền đình ngoại vi và kê cho rất nhiều thuốc. Tôi đã uống thuốc rất chăm chỉ trong tuần đầu tiên và bây giờ tình hình có vẻ khá hơn. Đợt ốm đó làm tôi mất tập trung hẳn một tuần, không làm được nhiều việc nên sau đó tôi dành khá nhiều thời gian suy nghĩ về tình trạng sức khỏe của mình và những điều tôi cần làm để cải thiện nó.

Đầu tiên là về chế độ ăn uống để cải thiện sức khỏe, nói không với đường và junk food, thường trước đây tôi không quá chú ý đến điều này. Khi ở Uc’ về tôi đã tăng lên 2kg và thấy người béo ú, nặng nề (thế nên tôi mới tích cực tập Gym như đã nói ở trên). Tôi mới ăn chay nhiều hơn thời gian gần đây vì bản thân cảm thấy sợ khi ăn thịt (không rõ lý do) và việc ăn chay thường xuyên cũng không phải khó quá như mình nghĩ. Trước đây tôi thấy ăn chay một hai bữa trong tuần thì okay chứ ăn trường kỳ luôn thì chắc không dễ dàng gì. Hiện giờ tôi đang thực hiện ăn chay vào các buổi trưa trong tuần. Trong ảnh là hộp cơm gạo lứt muối vừng tôi tôi ăn vào các buổi trưa. Homefood- nhà hàng ăn chay và bán đồ thực dưỡng yêu thích của tôi và Tùng mới mở chi nhánh Thứ Hai ở ngay gần nhà tôi cho nên cuối tuần thỉnh thoảng tôi sẽ ra đó ăn và mua đồ. Tuần vừa rồi, Hà ớt tôi và Búc Phị mới ăn trưa ở đó, tuy giá cả của họ không rẻ chút nào nhưng đồ ăn thì ngon và có vẻ đảm bảo. Sau khi thực hiện veggie lunch trong 1 tháng tôi sẽ chuyển thành ăn chay cả sáng và trưa luôn. Tôi vẫn chưa có ý định chuyển sang ăn chay trường nhưng tùy xem tình hình thế nào, có lẽ tôi sẽ thực hiện trong một vài năm tới.

Tiếp theo là đến chế độ luyện tập để tăng cường thể lực và xây dựng cơ thể dẻo dai hơn . Tôi mua thẻ tập Gym dài hạn ở một trung tâm rất nổi tiếng và còn thuê cả personal trainer. Nói chung tôi đầu tư rất nhiều tiền cho vụ tập gym này nhưng với bản tính lười biếng và hay trì hoãn, việc tập tành của tôi chẳng đi đến đâu vào đâu cả. Tôi đi tập được mấy buổi thì lại có lịch đi công tác, hoặc giả đang trên đà chăm chỉ tập thì người nhà lại có việc về quê, không có ai trông Búc Phị giúp nên hàng ngày tôi phải đi làm về sớm, hoặc tự nhiên tôi lại bị ốm… vân vân và vân vân. Có cả tỉ lý do hỗ trợ cho thói lười biếng và thích trì hoãn của tôi. Từ cách đây hơn 2 tuần, tôi đã quyết định tấn công các thói xấu trên của mình bằng cách áp dụng cứ ngày nào tôi đi làm thì sẽ là ngày tôi đi đến phòng tập gym. Vậy có nghĩa là, thứ 2,3,4,5,6 các em ở quầy check in sẽ thấy một bà cô vai đeo ba lô, tay xách túi tập gym, dáng người bệ vệ nhưng không bớt phần nhanh nhẹn và hối hả đến chìa cái thẻ tập ra cho các em quẹt rẹt rẹt. Giờ mới thấy việc đọc quyển sách “The power of habit” có ích. Đại loại trong quyển sách có ý là muốn xây dựng 1 thói quen thì phải bắt đầu bằng những biểu hiện nhỏ nhỏ, bóc tách thói quen mình muốn xây dựng ra các bước và phải có 1 hình ảnh gợi nhớ thói quen đó để nhăc nhở mình mỗi khi nhìn thấy nó. Ví dụ muốn chăm chỉ chạy bộ thì sẽ chia thành các bước nhỏ như sáng đầu tiên dậy đúng giờ, đi giày chạy bộ vào và đi ra đến cửa thôi cũng được sau đó để đôi giày chạy bộ chỗ nào dễ nhìn. Sáng thư hai dậy nhìn thấy đôi giày là biết mình phải dậy chạy… Kiểu kiểu như vậy để dần dần xây dựng thói quen. Tôi thì chọn hoạt động ghi nhớ các buổi sáng là chọn đồ tập và nhét vào túi đồ tập gym rồi xách theo đi làm, chiều về cứ thế mà thẳng tiến thôi. Sau trận ốm thì tôi mới tập thành lại được hôm qua, kết quả cũng khá tích cực. Để xem lần này tôi duy trì được bao lâu. Tuần sau tôi đi Đà Lạt, tuần sau nữa tôi đi Bali, lại phải nghỉ tập ở trung tâm nhưng tôi sẽ cố gắng đi bộ nhiều hoặc tập ở phòng gym của khách sạn để bù lại.

Ngoài rèn luyện thể chất như trên thì tôi bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến chăm sóc da mặt và tóc. Lúc trước khi có Búc Phị tôi khá là chăm chỉ dưỡng da, nhưng từ khi có em bé tôi đổ lỗi cho sự bận rộn và bỏ bê bản thân mình đến mức thật đáng trách. Tôi đã bắt đầu dùng collagen loại bôi được gần 1 tuần, thấy tình trạng da cũng có vẻ được cải thiện kha khá. Gần đây trong một lúc bồng bột, tôi đã đi cắt tóc và làm tóc. Đây là có thể nói là kiểu tóc xấu gần nhất từ trước tới giờ tôi từng có. Do không chịu khó dưỡng tóc nên tóc tôi trở nên khô và cứng cộng với hóa chất từ lần làm tóc gần đây khiến nó trông thật thảm hại. Sau khi quay trở lại với kiểu dưỡng truyền thống là bôi dầu dừa thì hôm nay thấy tóc mình có vẻ trông trở lại bằng nửa khi xưa rồi. Tạ ơn trời Phật!

Last but not least, điều cuối cùng muốn đề cập là về việc nuôi dưỡng sức mạnh tinh thần và đời sống tinh thần. Gần đây anh Kiên, sếp lớn của tôi có phát biểu một câu trên báo chí thấy nhiều bạn quote lại. Đại ý của anh là điểm yếu của các bạn trẻ bây giờ là hời hợt, làm gì cũng không chuyên tâm, không dốc tâm dốc sức vào, nên dễ bị thất bại. Tôi thấy câu này đúng, nhưng tôi không quote lại vì có nhiều người quote rồi 🙂 Tôi apply một chương trình đào tạo, bị fail, trong khi có người khác tôi biết thì pass, có lẽ do tôi hời hợt, chưa dốc hết công sức chứ không phải do người đánh giá không công bằng. Tôi viết mấy điều trong quyển dreambook, có mấy điều tôi thực hiện được, còn mấy điều khác thì tôi sau khi viếtt còn chưa nhúc nhích được bước nào để biến nó thành sự thật. Trong lúc có thời gian rảnh rỗi, tôi không chịu khó tìm tòi học hỏi thêm mà thay vào đó làm toàn việc vô bổ tốn thời gian… Quay trở lại chủ đề chăm sóc tinh thần, những điều tôi viết phía trên ko phải là chỉ trích bản thân mình, tôi đang cố gắng nhìn nhận một cách khách quan nhất những vấn đề của mình để từ đó tìm cách hạn chế dần các mặt tiêu cực và sống tích cực, có ý nghĩa hơn. Tôi sẽ bắt đầu bằng phương châm làm việc gì cũng sẽ làm thật tử tế, kể cả việc nhỏ như viết cái note này đến việc lớn như việc hoàn thành cái action plan hay cái presentation sếp mới giao. Hy vọng điều đó sẽ mang lai nhiều thay đổi tích cực trong thời gian tới.

 

 

Monday giveaways

Tôi bắt đầu thứ Hai bằng việc cho vào túi những đồ tôi không dùng nữa nhưng tôi nghĩ sẽ có ích cho người khác. Tuần này là kem bôi chống rạn bụng tặng cho em Linh đang mang bầu, mang quyển sách về chủ nghĩa tối giản mới mua đem cho Diên mượn, mà có thể là tặng luôn, túi đồ mỹ phẩm bao gồm phấn mắt và các loại cọ, chổi trang điểm cho Dung… Tối qua cho cThủy mấy bộ quần áo mặc ở nhà. Những đồ tôi nghĩ sẽ không có ích cho ai cả thì tôi sẽ bỏ đi. Từ giờ tôi sẽ duy trì việc này hàng tháng 🙂

Tôi mới post một tấm hình kiểu style nghiêm túc, già dặn, chín chắn lên FB và ngay lập tức có nhiều bạn bè vào comment chê tới tấp là già quá, nghiêm túc quá, sao mà già trước tuổi quá vậy trời… Ha ha, không biết khi comment bạn bè tôi thấy thế nào còn tôi đọc comment thấy rất vui, cảm giác ấm áp nữa là đằng khác vì đươc bạn bè quan tâm quá. Có lẽ do tôi ít khi post FB và cũng ít khi comment, like…  nên khi tôi post cái gì là được chú ý chăng? (FB dù thế nào cũng ko phải cái tôi yêu thích, tôi thích viết lách chỗ riêng tư kể cả không có ai đọc thì mình tôi đọc cũng được rồi).

Tôi chưa có thời gian để viết về thời gian ốm yếu nằm nhà mấy ngày liền không nhúc nhích của mình, về kỷ nghỉ lễ ở quê, về chuyến đi Đà Lạt sắp tới và rồi là chuyến đi Bali sắp tới. Đợi để đến chiều sau khi nhâm nhi cốc cà phê tôi sẽ viết dần dần 🙂

On personal traveling tips

Ngoài lề: WordPress có Theme mới Twenty Seventeen nhìn đẹp và hợp gout ghê. Nhìn thấy thích liền nên đổi theme luôn.


Tôi đi công tác và đi chơi không nhiều lắm. Có lẽ sắp tới mới đi nhiều do công ty mở rộng thị trường chứ hiện tại thì tần suất cũng bình thường và vì tôi cũng không phải người thích đi nên cũng chưa có ý định tăng số lượng các chuyến đi lên. Hiện tại một năm tôi đi công tác nước ngoài khoảng 5- 6 lần và đi chơi khoảng 1 lần. Trong nước thì cũng ít đi, chắc khoảng đôi lần một năm.

Travelling

Pic: Hành trang của tôi từ Uc về Việt Nam lỉnh kỉnh như trên, chưa kể 1 balo laptop đeo vai và 1 túi da đeo chéo dưới đây. Do tôi phải xách đồ hộ về cho người nhà chứ thực ra nếu chỉ hành lý cá nhân thì chắc chỉ bằng 1/3 số này.

Travelling 2

Có lẽ vì tính không cẩn thận và thường đến phút chót mới lo chuẩn bị hành lý nên thỉnh thoảng đi du lịch hay công tác tôi thường bị quên cái này cái kia, hoặc rất thường xuyên rơi vào trình trạng đồ mang đi không dùng tới hoặc là không phù hợp, hoặc tệ hơn còn là mất đồ (bài học đắt giá chuyến đi Uc gần đây tôi bị mất kính Coach trị giá 170 AUD 😦 tiếc ko để đâu cho hết vì tội cẩu thả chểnh mảng). Sau 2 lần mất đồ và mất tiền trong 2 chuyến đi liên tiếp vì những lỗi rất ngớ ngẩn (tháng 3 – Thái Lan, tháng 4 – Uc), tôi tự nhủ mình phải ghi lại các kinh nghiệm bản thân, bài học đúc rút sau những sai lầm. Và đây là một trong số các kinh nghiệm tôi nhớ ra trong buổi chiều hôm nay. Post sẽ được cập nhật tiếp nếu tôi có thêm các kinh nghiệm. Các tip siêu đơn giản, vô cùng đơn giản nhưng chỉ vì không theo sát một cách tử tế tôi đã vài lần khốn khổ không để đâu cho hết.

  1. Lập sẵn danh sách các đồ đạc cơ bản (packing list) cần mang đi trong mọi chuyến đi và lưu danh sách này trong điện thoại. Mỗi lần đi chỉ việc mở cái checklist này ra và soạn đồ theo. Nếu cẩn thận hơn có thể soạn sẵn list theo mùa như packing list mùa hè, packing list mùa đông hoặc theo mục đích chuyến đi business trip hoặc holiday. Tôi thì không cầu kỳ đến vậy, chỉ cần 1 list cho mọi mùa, mọi mục đích. Trong list này tôi sẽ chia ra thành các thể loại a, Paper and documents ví dụ passport, vé máy bay, bảo hiểm du lịch, giấy tờ đặt phòng, địa chỉ khách sạn. tôi luôn mang theo 1 cái bút nhỏ vì lên máy bay người ta hay bắt khai báo điền form các thể loại). Mấy đồ này tôi hay để túi đeo chéo luôn đeo bên mình b, Quần áo smart casual mặc đi làm or event (lưu ý chọn loại ít nhăn hoặc loại ko nhăn càng tốt đỡ phải là), quần áo có điểm nhấn  (điệu đà or phá cách gì đó) để mặc ngày đi chơi, chụp ảnh, quần áo mặc đi ngủ, quần áo lót… bla bla bla. c. Mỹ phẩm + Đồ vệ sinh cá nhân: Nếu ở khách sạn thì hầu hết đồ vệ sinh cá nhân đều được trang bị đủ, nếu không cầu kỳ phải dùng loại dầu gội, dầu tắm riêng thì tạm dùng đồ khách sạn trong vài ngày cũng được để hạn chế được bớt đồ đạc lỉnh kỉnh. Mỹ phẩm nếu có nên mang dạng traveling kit nhỏ gọn tiện mang khi đi du lịch và chỉ mang những thứ thiết yếu thôi. d. Giaỳ dép (1 đôi smart casual 1 đôi sneaker tiện đi bộ nếu đôi này là slip on tiện đi trên máy bay nữa thì tuyệt nhưng cái này để nói ở mục 2)
  2.  Gìay dép phù hợp: Nếu phải bay chuyến dài thì tốt nhất nên đi giày dép gì thoải mái or rộng chút để có thể cởi ra đeo vào dễ dàng ví dụ dạng slip on. Chuyến đi Uc’ vừa rồi tôi đi sneaker của Nike và do trong suốt chuyến đi tôi bỏ giày ra để chân thoải mái, lúc đi giầy lại thì chân bị xuống máu to lên 1/2 size, mãi mới nhét vừa lại đôi giày. Lần sau bay chuyến dài tôi sẽ ko bao giờ đi sneaker kiểu vậy trên máy bay nữa. ở các thành phố có phương tiện giao thông công cộng tiến bộ, mọi người đi bộ rất nhiều (đi tram, sky train, metro… etc) cho nên sneaker là cần thiết. Chuẩn bị giày dép lý tưởng cho chuyến đi sau của tôi sẽ là: 1 đôi gì thoải mái để đi trên máy bay (hiện tại tôi vẫn chưa có, đang tìm mua slip on, 1 đôi sneaker, 1 đôi cao gót để smart casual đi hội họp)
  3.  Nắm rõ thông tin chuyến bay, sân bay mà mình sẽ đi. Nếu không chắc nên check đi check lại, đừng mặc định hoặc đoán vì có thể sự mặc định và đoán đó sẽ làm bạn tốn kha khá tiền do sai thông tin. Đây là tip rất cơ bản lẽ ra không cần ghi vào đây nhưng vì tôi vẫn măc một lỗi khá tồi tệ với vấn đề này nên phải ghi vào đây cho nhớ.  Chuyến đi tháng 3 vừa rồi từ Bangkok về Hà Nội, phòng vé book cho tôi bay Vietjet air sau khi tôi tự hủy chuyến với VIetnam airlines để ở lại cổ vũ đội bóng rổ Hanoi Buffaloes. Trong đầu tôi luôn mặc định Viẹtjet air là budget airlines hàng không giá rẻ nên sẽ bay ở Don Muang chứ không phải ở sân bay chính. Vậy là lái xe công ty tôi nhận lệnh ở văn phòng đưa tôi đến sân bay chính, đi được nửa đường lại nhân được chỉ thị của tôi là “tôi bay từ Don Muang nhé”, làm bác lái xe phải quay lại đi ra Don Muang, trong đầu bác chắc trách văn phòng báo nhầm thông tin. Sau khi bác thả tôi ở Don Muang, tôi băn khoăn vô cùng vì check bảng điện tử mãi ko thấy thông tin của Vietjet air, loay hoay một lúc tôi hỏi nhân viên thì mới tá hỏa là Vietjet – tuy là hàng không giá rẻ nhưng vẫn bay từ sân bay chính Suvurnabhumi. Lúc này thì đã quá muộn để gọi lái xe quay lại hoặc bắt taxi quay về sân bay Suvurnabhumi nên tôi đành ngậm ngùi bỏ tiền túi ra đặt chuyến bay khác với Air Asia để bay về Hà Nội, vừa mất thêm tiền vừa bay về nhà muộn hơn gần 3 tiếng so với dự kiến. Kinh nghiệm rút ra: Pls check if you are not sure, dont’ assume!!!
  4.  Đồ đạc có giá trị thì nên để cẩn thận một chỗ, nếu để ở hành lý xách tay thì nên là ở túi có khóa kéo. Lại một tip nữa cực đơn giản và hiển nhiên, nhưng chỉ vì tôi không làm theo mà tôi bị mất đôi kính Coach tôi mới dùng được 1 lần, trị giá 170 AU (giá sau sales), sau chuyến đi Uc vừa rồi ;(. Ban đầu tôi để kính trong balo đeo laptop để tiện khai báo thuế (vụ tax này cũng là vấn đề, lát nữa tôi sẽ đúc kết trong tip 5). Sau khi khai báo thuế không thành công tôi nhét vào cái túi xách tay màu hồng, không có khóa, check lại ảnh trên sẽ thấy dung nhan cái túi màu hồng đó. Tôi còn nhét thêm vài thư lặt vặt nữa vào túi màu hồng. Khi lên máy bay tôi chất các túi lên khoang để đồ. Khi xuông máy bay tôi xếp các túi lên xe đẩy và ngồi chờ lấy hành lý.  Khi về nhà tôi kiểm lại thấy mọi đồ còn đủ chỉ thiếu đôi kính (có quá nhiều đồ đạc linh tinh tôi không rõ ngoài kính mình còn mất thêm thứ gì nữa không?). Tôi nghĩ một là kính bị rơi ra trong khoang để đồ ở máy bay. Hai là có ai đó đã lấy mất khi tôi để chiếc túi trên xe đẩy chờ lấy hành lý ở băng chuyền. Dù thế nào thì cũng là do tôi không cẩn thận, chẳng trách ai được ngoài bản thân mình
  5.  Nên tìm hiểu thông tin về tax refund practice ở từng nước trước khi ra sân bay khai báo thuế. Hừm, có một số sân bay, ví dụ sân bay Uc, để lấy được thuế thì nhất định phải show tất cả đồ đạc bạn đã mua cùng hóa đơn thì mới lấy được thuế. Tôi có mua rất nhiều quần áo Giordano và cái kính Coach nói trên trong chuyến đi Uc. Cái kính thì tôi để ở hành lý xách tay được, còn quần áo thì mua nhiều vậy ai mà để ở hành lý xách tay? Vậy mà ở quầy tax refund của Uc, người ta sẽ ko trả lại tax cho bạn nếu bạn ko show được đủ các item bạn đã mua. Tôi đã mất hơn 1 tiếng xếp hàng ở quầy tax refund trong sự sốt ruột và bực bội bởi liên tục bị đám khách Trung Quốc nói chuyện ồn ào như nã pháo vào tai, chưa kể màn chen lấn xô đẩy, để rồi sau hơn 1 tiếng đó nhận được câu trả lời lạnh lùng từ cô nhân viên quầy thế là sorry chị nhé, nếu chị ko có đủ các item ở đây thì tôi ko thể hoàn thuế cho chị được. Còn cái kính này, chị phải mua kính giá trị hơn 200 AUD chúng tôi mới hoàn thuế nhé. Vậy là vừa phải chờ lâu, vừa không được hoàn thuế, trong lúc tức tối tôi mới nhét cái kính vào túi màu hồng không khóa kéo và đi thẳng và kết cục là tôi không bao giờ được nhìn lại đôi kính mình mới chỉ dùng được 1 lần đó nữa. Để tăng thêm gia vị cho trải nghiệm đau thương này tôi bổ sung thêm là sau quầy thuế vì đã sát giờ bay tôi phải ra xếp hàng lên máy bay, ko kịp mua nước để uống nữa 😦
  6. Bag in bag là một công cụ phân loại đồ và giúp xếp đồ cũng như pack đồ dễ dàng hơn. Cái này có vẻ ở Việt Nam chưa phổ biến lắm nhưng bag in bag là những túi nhỏ kích cỡ khác nhau, dùng để đựng đồ cho gọn rồi lại nhét các túi này vào vali. Cách sắp xếp đồ này khiến đồ đạc rất gọn gàng, tiện dụng. Khi muốn lấy đồ ra cũng dễ do đã phân loại đồ trong các túi nhỏ hơn này

hoa56

Hình: Google

Trong chuyến đi Uc’ vừa rồi tôi mới biết đến Bag in Bag. Trước đó tôi thường cũng phân loại đồ đạc và cho vào các túi nylon hơi lôi thôi, quần áo thì tôi cuộn tròn rồi buộc dây thun. Từ giờ tôi sẽ cuộn tròn quần áo rồi cho vào các túi nhỏ, phân loại đồ đạc và cũng cho vào các túi nhỏ bag in bag này rồi mới cho vào vali, gói đồ và unpack đều dễ dàng hơn nhiều

Tạm dừng ở Tip 6 🙂 khi nhớ thêm tôi sẽ cập nhật tiếp sau 🙂

on the feeling after holiday

Chậc, vậy là hai tuần ở Uc’ đã trôi vèo, tôi đã trở lại Hà Nội được tròn 2 tuần (và ngay lập tức quay trở lại guồng quay chăm cô Book – công việc – phòng tập gym – cuối tuần ở nhà ăn uống như heo – chăm cô Book – công việc – phòng tập gym – cuối tuần ở nhà không đi đâu lại ăn uống như heo…)

Tôi tự nhủ rằng mình cần viết gì về nước Uc’ và chuyến đi hai tuần vừa rồi. Nhưng về cơ bản thì tôi vẫn lười biếng như tôi của cách đây 1 năm, 5 năm, 10 năm. Thường tôi thấy bạn bè tôi khi đi đến vùng đất mới nào cũng ngay lập tức chụp hình – chụp món ăn, phong cảnh, đi chơi, shopping rồi post ngay lên facebook. Có người tài năng còn viết được cái post dài ơi là dài diễn tả cảm xúc của mình về vùng đất đó. Tôi thì thấy bản thân mình thuộc dạng lười vô đối và có lẽ còn lâu lắm mới đạt được đến trình độ của bạn bè mình. Có yêu vùng đất nào đến đâu tôi cũng luôn từ từ chầm chậm cảm nhận rồi giữ nó ở đó chứ không vội post ngay. Tôi chụp cả đống ảnh trong điện thoại nhưng cũng lười khoe, lười post. Khi nào thư thả ngồi nhớ và hồi tưởng lại những ngày holiday tươi đẹp thì may ra tôi mới viết được vài dòng trải nghiệm.

IMG_3205

Đây là hình cầu cảng Sydney vào buổi chiều khi chúng tôi đi xem Carmen (Opera on Sydney Harbour). Opera rất hay, cô ca sỹ hát chính thì tuyệt vời, sân khấu hoành tráng và rực rỡ. Chỉ có điều tôi đi xem Opera ngay buổi tối khi tôi vừa mới đến Sydney, chưa kịp nghỉ ngơi gì nhiều sau gần 10 giờ trên máy bay không ngủ được mấy nên lúc xem Opera buổi tối hôm đó tôi ngủ gật mấy lần. Đúng lúc bắn pháo hoa – màn mọi người trông chờ nhất thì tôi đang ở trong tôilet vỗ nước lên mặt cho đỡ buồn ngủ, trong lòng cũng chả lấy làm tiếc rẻ gì khi nghe tiếng pháo hoa đang bắn chiu chíu ở ngoài. Lúc đó tôi chỉ mong nhất có cái giường đệm êm hoặc một đôi giầy thật thoải mái chứ chả ngóng gì pháo hoa. Nói về đôi giầy, lại một sai lầm nữa trong ngày đầu đến Sydney. Cả chuyến bay dài thì tôi lại đi sneaker, trên máy bay thì tuột giày ra cho dễ chịu, đến lúc đi lại thì mãi mới nhét được chân vào do ngồi suốt hơn 9 tiếng chân bị xuống máu to hơn chắc phải nửa size. Đến Sydney ngay lập tức tôi bỏ đôi sneaker, đi một đôi hơi hơi cao gót (có 5 cm) để xem Opera cho smart casual thì đôi giày mới quá mà phải đi bộ nhiều thành ra hai gót chân bị cọ sát trầy xước mỗi bước đi như bị tra tấn. Mà cái ngày đi xem opera đó là ngày phải đi bộ quá nhiều. Nói chung ngày đầu tiên đến Sydney là ngày rất mệt mỏi do thiếu ngủ, chân trầy xước, đi bộ triền miên, xong show Opera về đến nhà là 12h đêm cảm giác super exhausted.

IMG_3186

Đây có lẽ là một trong những đồ ăn Aussie food đầu tiên tôi ăn sau khi hạ cánh xuống nước Uc’. Nghe nói là cái pate kia ngon và cái mứt kia làm từ quả vả. Nói chung ăn lạ miệng và khá ngon.

Còn khá nhiều điều để viết về chuyến đi Uc vừa rồi như cảm nhận về tour đi tham quan Sydney Opera House, các công viên ở Sydney, đi tàu điện ở Sydney, vùng ngoại ô Sydney, chùa ở Wollongon, Cabramatta – khu người Việt, ăn chay ơ Sydney… nhưng tôi sẽ dành viết dần dần khi nào có hứng. Cảm nhận chung là một chuyến đi tuyệt vời và để lại ấn tượng tốt đẹp, nếu không có vụ mất sunglasses ở sân bay thì có lẽ trải nghiệm còn tuyệt vời hơn nữa (vụ mất kính tôi sẽ đề cập ở post khác.

Sau chuyến đi này, và vài chuyến đi khác nữa, tôi cũng đúc rút dược kha khá kinh nghiệm cho bản thân và sẽ post lại trong post tiếp theo để ghi nhớ.

Chuyến đi tiếp theo: Bali and Japan 🙂

 

 

 

 

 

 

 

Ao dai

Ao dai

This time next week i will be on the flight to Sydney. Above is one of 03 “ao dai” i bought for myself for Sydney trip. Oh well, I know this does not sound “minimal” at all but the “ao dai” just look so beautiful and i could not help buying them. I have already made plans for those three. One i will be wearing while visiting Sydney Opera House seeing the opera “Carmen”. One I will be wearing in Thomas’s wedding. The other I will be wearing when I visit one of the pagodas in Sydney. Perfect plans 🙂 Actually i am not really excited for the trip yet. Part of me feeling very guilty because I will be away from home for 02 weeks and not seeing my little Book for 02 weeks. I have never been away from her for that long. While I know for sure i would enjoy Sydney very much, I have no doubt I will miss her teribly and miserably 😦

The city

Summer

Hôm nay đã được uống cả mùa hè mát lạnh 🙂

….

Tôi đang ở Bangkok, lần thứ 2 trong năm nay sau chuyến đi đợt tháng 1, lần thứ N trong passport. Bangkok tháng 3 rất nóng, đi ngoài trời buổi trưa sẽ có cảm giác như bánh được nướng trong lò, khó thở và ngột ngạt vô cùng. Tôi chọn ở khách sạn gần ngay sát công ty để không phải băn khoăn quá nhiều việc nhớ đường (vốn dĩ tôi rất kém) và cũng không phải đi bộ nhiều dưới nắng nóng. Chỉ 2 phút đi từ khách sạn là đến công ty, bấm thang máy đi vèo vèo đến công ty rồi thẳng tiến ra bàn làm việc, không còn gì tiện lợi hơn 🙂 Chưa kể khách sạn còn ngay gần bến BTS, khu mua sắm có rất nhiều nhà hàng Nhật, kem Dairy Queen, mua đồ mỹ phẩm Boots… Chậc, tóm lại không còn gì để than phiền.

Những lần gần đây ở Bangkok, Nuk thường đưa tôi đi ăn đồ local nên tôi nghĩ trình độ ăn cay của mình giờ đã đạt tới đỉnh cao mới rồi, mặc dù mặt tôi mấy ngày bắt đầu nổi mụn nhiều hơn và cân nặng lại có vẻ tăng nhanh gấp mấy lần nhưng tôi không lấy làm phiền cho lắm.

Trong lúc đi bộ về lại khách sạn từ BTS, tôi có cơ hội được gặp mấy chú mèo vô gia cư này. Mèo vô gia cư ở Bangkok có vẻ may mắn hơn đồng bọn của chúng ở Hà Nội nhiều. Người phụ nữ này đang cho mấy chú mèo ăn – có vẻ chúng khá là thích cuộc sống vô gia cư mà chẳng lo thiếu thốn thức ăn. Một trong hai chú mèo đang mang bầu, bụng to tướng. Chúc may mắn cô mèo béo 🙂

Homesless cats

Bên cạnh một Bangkok ồn ào, náo nhiệt, bụi bặm thì thành phố này có khá nhiều góc nhỏ xinh, lãng mạn kiểu B-story – quán cà phê yêu thích của Nuk, đồ uống ngon, bánh ngon, trang trí xinh đẹp, có nhiều cây xanh và những chậu hoa bé xinh, không gian rất dễ chịu, thoải mái

IMG_3079

Tối nay Raph, Nuk, Tú Anh và tôi ăn tối ơ Sky train rooftop Jazzbar, một nơi vô cùng hay ho ở ngay gần công ty. Nếu không có một tâm hồn lãng mạn, yêu thích Jazz, thích không gian open air và ưa khám phá thì người ta sẽ không thể phát hiện ra quán bar lắt léo này. Chúng tôi phải đi xuyên qua 5 tầng nhà với rất nhiều decor kỳ lạ để lên được rooftop. Không gian open air với gió trời tự nhiên rất dễ chịu, nhạc hay, đồ ăn ngon, đồng nghiệp dễ mến… Chẳng cần gì nhiều hơn cho một buổi tối thứ Ba ở Bangkok 🙂 Tiếc là tôi không chụp ảnh nào ở đây nhưng đây quả là một nơi thú vị mà tôi chắc chắn sẽ quay lại!

Little peaceful corners

Echoes Cafe: Khoảng một tháng trở lại đây thì tôi hay uống cà phê buổi trưa ơ Echoes. Đây không phải là quán cà phê mới, tôi đã biết nó từ rất lâu rồi nhưng chỉ ghé qua gần đây khi quán được mở cửa lại. Số phận của quán cà phê bé xíu này cũng khá long đong, lận đận, được mở rồi đóng cửa đôi lần, chắc do chủ kinh doanh không có lãi. Rồi gần đây ông chủ đầu tiên của quán mua lại được quán của mình từ một người khác, sửa sang lại nó, lắp vào đôi bộ bàn ghế, trang trí thêm mấy lọ hoa, sắm một cái loa để mở nhạc Pink Floyd, Eagles, thuê vài cô nhân viên pha chế… và thế là Echoes lại tái sinh. Buổi trưa đầu tiên tôi ghé đây cách đây khoảng một tháng. Hôm đó tôi đi cùng D. Tôi uống cà phê nâu đá nhiều sữa còn cô bạn thì uống cafe bình thường. Tôi nhớ như in cảm giác của ngày hôm đó khi chúng tôi ngồi ở cái bàn nhỏ xinh thì tự nhiên một giai điệu rất quen đươc phát ra từ loa. Tôi phải mất đến vài giây lục lọi lại trí nhớ mới nhớ ra tên bài hát “I cant tell you why” của Eagles. Quán hôm dó chơi những giai điệu rất xưa của Eagles trước khi chuyển sang “Marooned” của Pink Floyd. Đã rất lâu tôi mới lại được nghe những giai điệu thân quen như vậy từ một quán càphê chứ không phải từ loa laptop hay Ipod của mình. Cảm giác ngạc nhiên và thích thú lâu lắm mới có 🙂

Echoes 2

Tùy Duyên: U giới thiệu cho tôi nhà hàng ăn chay này, nằm trên tầng 2 của một ngôi nhà ngay đầu một con phố đông đúc. Vì nằm ở tầng 2 và biển tên của nhà hàng cũng treo ở tầng 2 nên hầu như không có mấy ai để ý hay quan tâm. Tôi đã đi qua ngôi nhà đó rất nhiều lần mà cũng không hề biết có cửa hàng tên Tùy Duyên tồn tại. Để lên nhà hàng phải đi qua một cầu thang bé và dốc, nhưng mới chỉ đặt chân ở cầu thang thôi đã thấy mùi thơm nhè nhẹ dễ chịu của sả, quế. Người ta còn bật tiếng chim hót lích rích và cả tiếng suối róc rách. Đồ ăn chay ở đây ngon, phục vụ nhanh và nhân viên thì nhẹ nhàng nên tôi đã quyết định sẽ tới đây ăn chay thường xuyên hơn. Điều tôi thích nhất ở nhà hàng này là những bàn ăn cho 2 người ở ngoài ban công, treo rất nhiều cây xanh. Không hiểu sao khi ngồi ở đó, cảm giác rất yên tĩnh dù ngoài đường xe cộ vẫn tấp nập đi lại.

Tuy Duyen

Hoa ban: Hà Nội đang tháng Ba là mùa của hoa sưa và hoa ban. Đây là bức hình tôi chụp vội một cây ban đỏ trên đường tôi đi bộ hôm nọ. Vốn dĩ tôi đã chụp ảnh không đẹp, chụp vội nên lại càng không đẹp nữa. Nhưng không sao cả, T nói với tôi rằng ko cần bận tâm lắm đẹp, xấu khi mình chỉ cần muốn lưu lại một khoảnh khắc, cái đep thực sự đã được mình nắm bắt vào trong tâm trí rồi

Hoa ban