The roses

 

Birthday Flowers

Đây là lọ hoa tôi cắm tặng mình hôm sinh nhật vừa rồi. Năm nay tôi không tổ chức gì đặc biệt – mà hình như các năm trước tôi đều không tổ chức gì đặc biệt ngoại trừ một sinh nhật ở Sài Gòn cách đây 3 hay 4 năm trong một quán cà phê nhạc Rock và một lần sinh nhật ở Bali khi Hà ớt và tôi cùng ăn một bữa tối với Volcano Pizza ở nhà hàng Massimo. Năm nay chúng tôi ra ngoài ăn tối ở nhà hàng Hàn Quốc, một bổi tối ấm cùng cùng Book Phị, Quân béo và Hà ớt. Hà ớt mua một bó hồng to tôi phải cắm ra 2 lọ hoa. Hôm nay thì tất cả các bông đều nở hết rồi, thời tiết Hà Nội nóng quá! Không biết từ khi nào, tôi ngại việc mình trở thành trung tâm chú ý, khi FB tràn ngập các tin nhắn chúc mừng sinh nhật, không chỉ FB mà cả Imessage, Zalo, Skype. Sang năm tôi sẽ tìm cách tắt tất cả các thông báo – còn năm nay thì sẽ lịch sự vào cảm ơn từng người đã nhớ đến ngày sinh nhật của tôi.

Khi ở Nhật, tôi và c.TA có đi hiệu sách lớn Kinokuniya trên đường Shinjuku trước hôm tôi quay trở lại Việt Nam. Hiệu sách này rất lớn và ở ngay dưới tầng một thì có cửa hàng bán kem trà xanh ngon tuyệt, không bị ngọt mà chát chát và thơm mát mùi trà xanh. Hẳn là tôi đã khoe hình cây kem trà xanh đó ở đâu đó trong series các hình ảnh về Tokyo rồi.

IMG_4488

Matcha softcream

Người Nhật rất thích đọc sách. Nếu đi Sky train ở Bangkok sẽ chỉ thấy người ta chăm chăm nhìn vào màn hình điện thoại thì đi tàu điện ở Nhật sẽ thấy rất nhiều hình ảnh các thanh niên, và cả trung niên nam lẫn nữ đều đang tập trung đọc một quyển sách nhỏ cỡ lòng bàn tay, toàn là chữ Nhật, và sách luôn có cover nên bạn sẽ không biết được là họ đang đọc sách gì. Người Nhật chắc không thích người khác biết mình đang đọc gì, nên cover cho sách được bán rất phổ biến trong hiệu sách. Khi bạn mua sách nhân viên cũng hỏi luôn là bạn có muốn bọc quyển sách của mình lại không.

Tôi có mua 2 quyển của Haruki và 1 quyển về lối sống của người Đan Mạch. Có 1 quyển của Haruki là tuyển chọn các truyện ngắn về đề tài sinh nhật – trong đó có một truyện của ông viết còn lại là do ông sưu tầm, tổng hợp lại từ các tác giả khác. Tôi đã nghĩ mình sẽ mua và đọc thử xem, tiêu đề nghe có vẻ thú vị, nhất là tháng Sáu lại là tháng sinh nhật mình. Tôi đã đọc xong gần hết các truyện ngắn trong truyện đó ngay tối hôm tôi mua, quyển đó bằng tiếng Anh, nhưng thực sự không có truyện nào là ấn tượng cả. Đọc xong thấy rất nhạt nhòa, có mỗi truyện của Haruki có vẻ đáng nhớ. Nhưng đoạn tôi nhớ nhất lại là đoạn mở đầu ông viết về sinh nhật mình, trước phần mở đầu của câu chuyện.  Đại loại là trong ngày sinh nhật của mình, Haruki thức dậy sớm như mọi ngày bình thường khác, pha một bình nước để pha cà phê và nghe đài trong lúc vợ ông vẫn còn đang ngủ. Rồi tình cờ trong đài thông báo Hôm nay là ngày sinh nhật của nhà văn Haruki – khi đó ông mới chợt nghĩ ra – sinh nhật của mình bây giờ đã không chỉ còn là thông tin chỉ mình quan tâm nữa rồi. Ai đó trong thế giới này, cũng thức dậy sớm như ông, nghe đài và nghe được thông tin hôm nay là sinh nhật của nhà văn Haruki… Chỉ có đoạn giới thiệu đơn giản vậy thôi, mà cách viết của ông khiến tôi hình dung hết sức rõ ràng từ việc ông thức dậy ra sao, đặt bình nước thế nào, rồi chờ nước sôi và pha cho mình một tách cà phê và nghe đài… Mọi hình ảnh thật sống động, rất đơn giản, mà với tôi lại rất thú vị.

Tôi đã nói nhiều lần về việc viết lách thường xuyên trở lại, viết là chỉ cho tôi thôi, ví dụ như dành thời gian mỗi sáng hoặc mỗi tối viết về những điều đã xảy ra trong ngày, coi như là day reflection. Hoặc là viết về tiny pleasure, chụp hình lại điều làm tôi cảm thấy vui và viết về những niềm vui bé bé đó trong ngày. Nói vậy mà tôi vẫn chưa thực hiện được thường xuyên như tôi muốn.  Tôi cũng đang cố gắng duy trì thói quen đọc sách đều đặn, dạo này tôi đọc sách giấy lẫn kindle nhiều như nhau. Hai quyển tôi đang đọc dở dang là The More of Less –  của Josh Becker – 1 trong nững sách về chủ nghĩa tối giản tôi đang theo đuổi. Quyển thứ hai là về lối sống hạnh phúc của người Đan Mạch. Eileen mới từ Singapore sang và mang tặng khá nhiều sách về Business. Mây quyển sách đó có vẻ khá khó để đọc nhưng có vẻ sẽ hữu ích cho công việc nên tôi sẽ cố gắng lên kế hoạch đọc hết chúng. Cảm giác có nhiều sách để đọc là một cảm giác thật đủ đầy và hạnh phúc 😉

 

 

23.June

Tháng Sáu đã sắp hết, và mai là sinh nhật tôi tròn một tuổi và sang một tuổi mới. Tôi đang định turn off các notifications để không làm phiền người khác nhưng việc mày mò turn off notifications hóa ra cũng không đơn giản lắm nên thôi tôi để kệ vậy.

Tôi đang nghĩ có lẽ mình nên chuyển hết quần áo của mình sang mấy màu trung tính kiểu đen, xám, navy, trắng. Có thể tôi nên có toàn quần màu đen và áo toàn màu xám. Dễ kết hợp với nhau và mỗi ngày không phải băn khoăn suy nghĩ xem mình mặc gì.

Từ đầu năm đến giờ tính ra mỗi tháng tôi đều đi đâu đó khỏi Hà Nội ít nhất là 1 lần, tháng 1 là Thái Lan, tháng 2 là Bali, tháng 3 là Thái Lan, tháng 4 là Uc, tháng 5 Đà Lạt rồi Bali, tháng 6 Nhật Bản, tháng 7 là Thái Lan rồi Myanmar rồi Thái Lan… Có lẽ tôi sẽ sớm thu xếp một chuyến đi không vướng bận công việc mà chỉ dành toàn bộ thời gian cho Búc Phị và gia đình.

Từ giờ mỗi ngày tôi sẽ chụp lại hình của điều làm tôi cảm thấy vui và hạnh phúc. Hình cho ngày hôm nay là chiếc cốc rất đẹp này, tôi dùng để uống cà phê hàng ngày – món quà tôi được tặng từ Sydney, AUS 😉

Tinypleasure

 

 

Postcard from Kawagoe

I bought this postcard in a lovely town called Kawagoe in Japan last Sunday when we came for a weekend trip. This small lovely town is 1.5 hours by train from Tokyo but the scenery and the living environment is so different. It is more quiet and charming here since I do not see many Chinese tourists.

This postcard is just so simple and full of happiness. Seeing it always brings the smiles on my face

Postcard

20 June

Just came back from Tokyo yesterday afternoon. I had to wake up sometimes around 3 AM Vietnam time to catch the taxi to Shinjuku station and catch the Airport Limousine from here to the airport. The flight was kind of pleasant, just after 02 movies and I landed in Hanoi. Two full packed suitcase with stuffs for the colleagues in the office. Next time i woudl consider keeping all of my business trips as a secret 🙂

Back to work this morning. A full mailbox. Too many things to do at once. Some complaints. Some more headaches to resolve.

June is the month of my birthday and this is one of my most favourite items i bought for myself in this trip. A pair of Onitsuka Tiger. Always love this brand after reading ShoeDog but this is just the first pair of Onitsuka Tiger I got:

IMG_4746

Listening to “Hymn to the Immortal Wind” of MONO. I just bought this album in Tokyo for Thanh and Loi as whenever I listen to MONO i always think of them. The music clears my soul, it gives me the feeling like I am floating and as light as a feather. The music speaks to me eventhough it is without the lyric. That’s the main reason why i love Intrusmental post rock that much.

 

Values

Tôi vừa kết thúc chuyến đi công tác ở Bali trong 4 ngày. Công ty thay đổi một số vị trí quản lý nên chúng tôi có một buổi họp để gặp gỡ sếp mới, bàn về các giá trị cốt lõi, tầm nhìn và tập trung ngắn trong 90 -120 ngày tới. Nghe có vẻ lạ vì một công ty đã có hơn 20 năm tuổi đời rồi mà họp lãnh đạo vẫn bàn về tầm nhìn và các giá trị cốt lõi. Tuy nhiên, tôi học được khá nhiều từ buổi họp đó. Tôi chưa bao giờ suy nghĩ một cách sâu sắc và nghiêm túc về những điều mà mình trân trọng (things that you values, your personal core values) trong cuộc sống cho đến khi phải làm một pre-work về personal core values. Cho đến thời điểm hiện tại, tôi nghĩ bản thân mình trân trọng những điều sau: 1, Personal Growth, 2, Family. Người ta thường liệt kê khoảng 05-08 values mà mình trân trọng. Với tôi tại thời điểm này tôi chỉ chắc chắn nhất hai giá trị trên. Nếu quan tâm tìm hiểu về Personal values, có thể xem một số gợi ý ở Link sau: https://scottjeffrey.com/personal-core-values/ Gía trị mà bạn trân trọng quyết định những việc bạn làm và gây ảnh hưởng đến những lựa chọn của bạn trong cuộc sống. Ví dụ tôi được giao một nhiệm vụ mới, có thể rất khó khăn và tôi có quyển lựa chọn Có hoặc Không. Nếu nhiệm vụ đó giúp tôi có thể phát triển bản thân một cách sâu rộng tôi chắc chắn sẽ nói Có. Hoặc giả công ty cử tôi đi công tác vào một thời điểm nào đó nhưng lúc đó con gái tôi đang bị ốm và tôi không thu xếp được thì chắc chắn tôi sẽ nói Không với chuyến đi công tác và chọn ở nhà mà không hề cảm thấy áy náy với công việc. Bạn cũng sẽ phải cân nhắc xem giá trị nào là quan trọng nhất và các giá trị nào xếp sau đó vì sẽ có nhiều hoàn cảnh bạn phải thỏa hiệp hoặc đưa ra các lựa chọn mâu thuẫn với nhau.

Điều thứ hai mà tôi học được sau chuyến đi đó là hãy luôn rõ ràng nhất có thể khi giao tiếp với đồng nghiệp, người thân,  cũng như cố gắng đơn giản hóa nhất những thông điệp, quy trình có thể để tránh tất cả những mâu thuẫn, phiền phức mà mình có thể gặp phải do giao tiếp không rõ ràng hoặc đủ ý. Tôi đã có một trải nghiệm không hay ho gì về việc truyền đạt không đủ ý (hoặc cũng có thể đây chỉ là một “Trò chơi chính trị” do người tiếp nhận cố ý không lĩnh hội). Nhưng dù thế nào tôi cũng sẽ luôn nhắc nhở bản thân hãy rõ ràng, và đơn giản, và là chính mình.


Có nhiều việc diễn ra xung quanh khiến tôi gần đây thường xuyên nhìn lại xem mình thực sự cần gì và trân trọng điều gì nhất trong cuộc sống. Gần đây T có nói người ta giữ những muộn phiền, tức giận, hiềm khích với người khác vì người ta không đặt mình vào vị trí nếu hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời, hoặc nếu hôm nay là ngày cuối cùng mình được nhìn thấy, nói chuyện với người đó… liệu mình có để tâm trạng muộn phiền, sự tức giận hay hiềm khích đó chi phối những giờ phút cuối đó không? Tôi thường không nghe nhạc trẻ, nhất là nhạc trẻ Việt Nam thì lại càng không. Nhưng gần đây có giai điệu và lời của bài hát này, một cách rất trùng hợp lại phản ánh những điều tôi đang quan tâm, chiêm nghiệm trong thời gian gần đây: “Vì tôi còn sống”  – Tiên Tiên

Hai dì bên phía nhà chồng tôi đều đang bị ung thư ở Giai đoạn 4. Chiều qua tôi có qua thăm một dì – người mà ban đầu có vẻ không thích tôi và tôi cũng không thích dì ấy. Nhưng gần đây chúng tôi có nói chuyện với nhau nhiều hơn một chút và cởi mở hơn, cũng hiểu nhau hơn. Tôi rất muốn hỏi dì Nếu đây là những ngày cuối cùng của cuộc đời, dì muốn làm gì, muốn đi đâu, muốn dành thời gian nhất cho ai và muốn nói chuyện với ai. Nhưng thật tiếc tôi chắc không có cơ hội để hỏi và dì cũng không có cơ hội để làm, vì ngay cả việc đứng dậy và nói chuyện bình thường dì cũng không còn làm được nữa rồi…


Gần đây tôi đọc thường xuyên hơn, sau “The monk who sold his Ferrari” tôi đã đọc lại series sách về chủ đề Tối giản. Tôi đọc lại “You Can Buy Happiness and It’s Cheap” của Tammy và “Simplify” của Josh trong mấy ngày ở Bali và cảm thấy mình muốn đọc thêm và tìm hiểu thêm nữa về lối sống này, dù tôi đã chính thức áp dụng từ năm ngoái.

Tôi cũng đang nghĩ đến việc mình có nên mở thêm 1 blog riêng, chỉ để chia sẻ những điều tôi học được và hy vọng nó sẽ có ích với ai đó đọc nó. Tôi sẽ nghĩ thêm về điều này bởi đã tự hứa với lòng mình, nếu đã quyết tâm làm việc gì thì sẽ làm thật tử tế!

 

# 2 June Gratitude

I have learnt a good lesson today about being very clear and add simplicity in every single thing i do and communicate to people.

A small and tiny miscommunication or misunderstanding can lead to a very BIG FAT SERIOUS issue that we could have never imagined before it happened

So much to learn and contemplate after Bali trip but I will write more on these in the next few days.

>>>

By the way I will continue my Daily Gratitude Journal and keep on downsizing and keep practising minimalism in my daily life