Tháng Hai

Tháng bận vắt chân lên cổ chạy với các deadlines tự đề xuất. Cả ngày cắm cúi cũng chưa xong việc. Nợ deadline cũng kha khá rồi cảm thấy có lỗi với bản thân nhiều hơn có lỗi với các sếp 😦


Trời tự nhiên lạnh đột xuất. Sáng ra phong phanh có cái áo sơ mi và áo khoác denim để giờ ko dám thò mặt ra cửa sổ đo xem nhiệt độ xuống còn bao nhiêu.


Thất hẹn với em personal trainer lần thứ N. Và lần thư N trong tháng lại thấy có lỗi với bản thân tiếp vì chưa tập được buổi nào trong tháng này.


Chưa biết giải tỏa sự bí bách và cảm giác tội lỗi này ra sao? Any ideas?

 

Advertisements

“Comfortably Numb”

Tiêu đề là tên một bài hát của Pink Floyd

Tòa nhà cao tầng màu trắng bên cạnh, những chậu cây trến sân thượng đã khô héo hết cả. Không biết khi nào người ta mới trồng những chậu cây mới. Tôi đang nghĩ liệu mình có nên trồng thêm những chậu cây bé bé để ở văn phòng nhìn cho vui mắt. Ai đó ở tầng 9 trồng khá nhiều chậu cây như thế bên khung cửa sổ, mỗi lần nhìn chúng đều thấy vui.

Tết năm nay, không gửi tin nhắn hay gọi điện chúc mừng ai, cũng có vài người chủ yếu là đồng nghiệp gửi tin nhắn chúc mừng, tôi cũng không nhắn lại mà không mấy bận tâm là mình có phải giữ phép lịch sự hay không. Tôi đã không còn thích Tết nhiều như hồi tôi còn là một cô bé con nữa. Người ta hay nói về “Tết xưa” và nuối tiếc cho nhiều cái đang dần dần bị mai một. Tôi cũng là một trong số những người ta, thấy Tết càng ngày càng nhạt đi nhiều quá dù có cố níu kéo làm nó giống như xưa, nhưng cũng không được nữa.

Trưa nay ngồi ở Cộng uống cà phê, chỗ ngồi kiểu ban công nhìn ra mặt đường, có cô ca sỹ nào đó hát “Wish You Were Here” của Pink Floyd theo kiểu Jazz, cô hát dở, và đồ uống cũng dở, Cộng chẳng có gì hay. Về công ty mở Pink Floyd bằng Youtube, nghe nhạc bằng tai nghe Iphone, uống cà phê đen pha ở máy, cảm giác như được chia sẻ và lắng nghe vậy.

Pink-Floyd-Animals-1024x683

Picture source: Internet

 


Hôm nay là ngày đầu tiên cô Book đi học mẫu giáo. Buổi sáng trời mưa lất phất, bị đánh thức dậy sớm, cô nàng ì èo khóc mãi rồi cũng tỉnh ngủ, phấn khởi hẳn hò hét nhảy nhót rồi nhét thêm đồ chơi vào balo theo bố mẹ đến lớp. Bố mẹ vừa dặn dò cô giáo được vài câu chuẩn bị rời đi thì cô nàng khóc inh ỏi đòi mẹ, chỉ tay ra hiệu bảo mẹ bế.  Cô giáo buổi trưa  vừa gọi điện cập nhật tình hình là cô nàng vẫn còn i ỉ khóc thêm vài chặp nữa, ăn rồi khóc nên bị trớ. Hy vọng vài ngày nữa cô nàng quen với bạn bè, trường lớp sẽ mạnh dạn hơn và không mè nheo nữa. Khi cô cứng cáp rồi, mẹ sẽ đưa cô đi mọi nơi- thế giới ngoài kia rộng lớn bao la thế này, không có chỗ cho kẻ yếu ớt và mè nheo, cô nhanh chóng kiên cường, bản lĩnh lên nhé!

 

 

“Head straight into the shining sun”*

Tiêu đề: Một câu trong track ” Coming back to life” của PinkFloyd


Tôi đã không viết lách gì khoảng được khoảng hơn 2 tháng. Không viết kể cả ở wordpress đến viết trên giấy ở 365 note hay ở bất kỳ quyển nào mà tôi hay dùng để giãi bày suy nghĩ, cảm xúc của mình. Tôi đã không mở wordpress ra dù chỉ là một lần từ bài viết gần đây nhất. Đến mức sáng nay tôi đã loay hoay mãi mới vào lại được wordpress và thở phào nhẹ nhõm khi lại có thể gõ ra những dòng này. Nếu tính đến việc tôi đã viết lách trên đây được khoảng hơn 5,6 năm gì đó và tháng nào cũng post dăm ba thứ thì việc vắng mặt khoảng hơn 2 tháng này quả là điều gì đó không bình thường cho lắm. Điểm lại những thay đổi trong 2 tháng vừa rồi thì quả là tôi có bận rộn hơn nhiều vì tôi được giao phụ trách thêm một nhóm mới, nhiều trách nhiệm và mục tiêu phấn đấu hơn. Tôi đã dành khá nhiều thời gian, công sức và năng lượng để đảm bảo mình làm tròn vai và hơn thế nữa với những trách nhiệm mới đó và gạt sang một bên việc mình đang bị quá tải.

Book Phị vẫn đang ở quê với ông bà,  đồng nghĩa với việc Xmas năm nay của tôi không có gì đặc biệt vui vẻ cả. Tôi dành cả buổi tối xem Arch Enemy và Nightwish trên Youtube và dần dần cảm thấy mình đang không còn nghe nổi những thứ quá ồn ào.

Trưa tay tôi sẽ đi ăn với đồng nghiệp rồi ghé Marou mua chocolate tự tặng mình để nhâm nhi buổi chiều.

Từ giờ đến cuối tuần tôi sẽ viết tổng kết hành trình tối giản của mình năm 2017, thành quả (ít ỏi) của những tháng tập gym (không được chăm chỉ cho lắm), đại loại là một cái year end review để lấy cảm hứng viết lách trở lại

 

 

 

 

 

 

 

 

 

#17

Hôm nay tôi uống 1 cốc cà phê, 1 cốc trà, không biết có phải vì nhiều caffein quá không mà giờ đầu óc có cảm giác căng như dây đàn. Hôm qua cũng vậy, 1 cốc trà, 1 cốc cà phê và cứ tầm chiều thế này thấy đầu óc thật là căng thẳng. Đến giờ này khi cảm thấy mình chẳng muốn dung nạp thêm bất kỳ một thông tin nào nữa, tôi mở Norah Jones nghe cô hát “Sunrise, sunrise…”

Tea

Hôm ở Bangkok tôi và Sasima đi ăn ở một nhà hàng Nhật. Tôi gọi trà nóng và họ phục vụ set trà như trong hình. Âm’ trà nhiều màu sắc sinh động nhỏ xinh 🙂 Đây là một trong những lý do tôi thích đi ăn ở các nhà hàng Nhật – họ rất chú trọng đến tiểu tiết, nhiều khi nhìn bề ngoài những tiểu tiết có vẻ là không cần thiết và cầu kỳ nhưng nếu để ý kỹ thì sẽ thấy họ rất tinh tế.


Nhìn lại, thấy suy nghĩ của mình nhiều lúc thật là mâu thuẫn và hỗn loạn. Lúc thì thấy buồn chán vì không có gì để đọc hoặc có rất nhiều thứ nhưng tâm trạng lại không muốn đọc. Lúc thì lại cảm thấy bứt rứt vì có quá nhiều thứ để đọc mà không biết bắt đầu đọc và xem cái gì trước. Hiện tại tôi đang ở trong trạng thái thứ hai, có một list kha khá những sách hay ho cần đọc, những thứ thú vị cần xem và muốn nắm bắt được hết tất cả khối lượng kiến thức khổng lồ đó nhưng đầu óc không phải lúc nào cũng phục tùng ngoan ngoãn.

Nếu có một thói quen duy nhất mà tôi muốn xây dựng cho con gái mình khi cô nàng bắt đầu hình thành thói quen, sở thích, tôi chắc chắn sẽ chọn thói quen đọc 🙂

 

 

 

Món quà

Lan Lan

Đây là những món quà Lan Lan tặng tôi trước khi rời Hà Nội bay vào Đà Nẵng và sống hẳn ở đó. Một chiếc túi chị tự may và thiết kế dưới thương hiệu LeLa có hình hoa poppy mà tôi đặc biệt thích, một chiếc váy màu nâu – tôi không thường xuyên mặc váy nên vẫn chưa thử – vài quyển sách trong đó có quyển “Cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Nil” là quyển tôi đã tặng Lan Lan cách đây khá lâu rồi và bây giờ được Lan Lan tặng lại :). Tôi thích nhất chiếc túi nên đã dùng nó ngay khi được tặng. Lan Lan là một người bạn rất thú vị, rất nghệ sỹ mà tôi may mắn có được. Nếu có dịp tôi sẽ viết nhiều hơn về chị; còn mục đích của bài viết này chỉ là để khoe những món quà mà tôi được tặng thôi 🙂

Khi nghĩ về những người như Lan Lan – những người đang trực tiếp hay gián tiếp mang lại cảm giác tích cực và vui sống cho tôi, tôi cảm thấy rất biết ơn vì mình đã có được cái duyên biết đến họ. Tôi luôn tự dặn mình cũng phải sống thật tốt và tử tế với mọi người xung quanh bởi ai cũng cần năng lượng tích cực và được truyền cảm hứng. Chúng ta có thể không hình dung ra một hành động nhỏ bé mình làm cho người khác đôi khi lại có ý nghĩa rất to lớn với họ 🙂


Hôm nay là ngày quốc tế con gái, tôi chưa tìm hiểu xem tại sao người ta lại có một ngày là ngày quốc tế con gái – nhưng tôi đã mua cho Book một món quà- cả một xấp sticker cho cô nàng tha hồ dán vào đầu giường 🙂 Book rất thích trò này và chắc chắn chúng tôi sẽ có rất nhiều niềm vui dán kín chỗ sticker này vào đầu giường rồi lại bóc ra 🙂 Nghĩ tới đó thôi đã thấy vui rồi 🙂

 

 

 

and the season of the fall begins

Gần giữa tháng Mười, thời điểm mà người ta có thể cảm nhận về mùa thu Hà Nội rõ ràng hơn. Trên chuyến bay gần đây nhất tôi có đọc tạp chí Heritage, thấy có rất nhiều bài viết và hình ảnh về mùa thu của Hà Nội – lá bàng đang chuyển màu, trái thị vàng, hương sấu chín… làm tôi cảm thấy mình dường như lơ đễnh quá, suýt nữa để một mùa đẹp đi qua mà chẳng để tâm gì.

Plants by the

Tôi chụp được tấm hình trên chiều nay khi đi từ tầng 10 xuống tầng 9 để tham gia một buổi họp. Ai đó đã trồng những chậu cây nhỏ xinh này ở ô cửa sổ hẹp – chúng có vẻ rất xanh tốt và hạnh phúc đón ánh nắng trong không gian này. Chỉ có mấy chậu cây mà ô cửa sổ này đẹp và có hồn hơn bao nhiêu – bạn có thấy điều đó không? Tôi đặt tên tấm hình là The autumn is just a window away – Mùa thu chỉ ngay ngoài khung cửa này thôi.


Như thường lệ, tôi nghe lại album “Forever Autumn” của Lake of Tears như cái cách tôi đã nghe nó trong suốt bao năm qua mỗi khi mùa thu đến. Bởi khi ngoài kia mỗi sớm mai là một không gian sáng trong đầy ánh nắng, rồi lại giăng đầy mưa xám vào buổi chiều tà và man mát mùi nước lẫn với hương hoa sữa thoang thoảng trong bóng tối, thì “Forever Autumn” là một gia vị bổ sung hoàn hảo cho mùa thu trong tôi rồi

 

 

Những điều tuyệt vời tôi học được từ cô con gái nhỏ của mình

Tôi vừa kết thúc gần một tuần công tác ở Thái Lan. Nhìn lại lịch làm việc của mình từ đầu năm đến giờ, tháng nào cũng đi công tác, mỗi tháng một địa điểm khác nhau, tôi cảm thấy tội cho Book vì cô nàng phải xa mẹ thường xuyên.

Còn một tuần nữa là Book  tròn 22 tháng tuổi, cũng gần tròn 1 tháng cai sữa mẹ và chỉ đòi gãi mông để ngủ thay vì ti mẹ để ngủ như trước , cô nàng ngày càng thể hiện sự thông minh, tinh nghịch, lém lỉnh quá sức tưởng tượng của tôi cho một cô bé chưa đầy 2 tuổi. Từ một cô bé bé xíu xiu, đỏ hỏn, vỏn vẹn 3kg sinh ra vào một đêm tháng Mười Hai không lạnh lắm cách đây gần 2 năm,  Book  giờ đã có thể giao tiếp và hiểu được gần như tất cả những điều người lớn trao đổi với cô nàng hàng ngày. Cô nàng biết đếm dõng dạc từ 1-10 liền mạch không ngắc ngứ, biết hát bập bõm rất nhiều bài đồng ca và đặc biệt là bài “Chúc bé ngủ ngon” vì tối nào cô cũng đòi nghe và đòi mẹ hát bài này. Cô nói líu lo như khướu, cười khanh khách, khóc be be, đòi đi chơi cầu trượt cả ngày. Nói chung là vô cùng nghịch ngợm như đa số tất cả trẻ con khác trên thế giới này J

Tôi ước gì mình có thể dành nhiều thời gian hơn cho Book. Mà không nên dùng từ ước, tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn cho cô gái nhỏ của mình bằng mọi cách. Tôi cần sắp xếp lại công việc và lịch công tác hợp lý để khi ở nhà, toàn bộ thời gian đó sẽ dành cho Book – Trẻ con lớn quá nhanh và tôi không muốn đến ngày nào đó mình phải hối hận khi nhìn lại và thở dài khi nhận ra mình đã để những ngày tháng tươi đẹp và hạnh phúc đó tuột qua kẽ tay vì bị công việc và những mối bận tâm không đáng nuốt chửng.

Càng ở bên Book tôi càng nhận ra có rất nhiều điều có thể học được từ trẻ nhỏ, dù là từ một đứa trẻ chưa đầy hai tuổi.

Điều đầu tiên tôi học được đó là hãy thể hiện tình yêu, sự quan tâm cho người khác thật nhiều  và vào bất cứ khi nào có thể.  Mặc dù tôi không ở nhà nhiều nhưng lại là người thường xuyên quát mắng, thậm chí còn tét mông Book nhiều nhất, nhưng cô nàng vẫn yêu mẹ nhất nhà và thể hiện tình yêu đó gần như tất cả mọi nơi, mọi lúc. Book luôn tươi cười, hớn hở chạy ra cửa với dáng điệu lũn cũn, cố gắng với tay lấy chìa khóa để mở cửa cho tôi mỗi khi nghe tiếng mẹ đi làm về. Book sẽ lấy tay chấm nước bọt ở miệng bôi vào vết muỗi đốt cho mẹ (không biết ai dậy cô nàng trò này). Book sẽ lấy miệng thổi phù phù mỗi khi mẹ xuýt xoa kêu đau ở đâu đó và hỏi “mẹ làm sao đấy?”. Điều ngọt ngào nhất gần đây tôi phát hiện ra là trong lúc tôi nằm giả vờ ngủ còn cô nàng vẫn loay hoay chơi nghịch gì đó ở đầu giường, thì thỉnh thoảng cô nàng sẽ cúi xuống hôn chụt vào má mẹ và vỗ vỗ kiểu vỗ bé ngủ ngon, hoặc nói “bái bai” với ý chúc mẹ ngủ ngon nhé. Không biết từ lúc nào cả hai hàm răng trên dưới của cô nàng đã mọc ra hết –trừ răng hàm mới mọc được 4 cái. Nnìn ngắm khuôn mặt biểu cảm của Book và điệu cười khanh khách giòn tan đặc trưng của cô là những khoảng khắc hạnh phúc nhất trong ngày của tôi. Trẻ con thể hiện tình cảm và sự quan tâm hồn nhiên đáng yêu như vậy đấy và nó có thể làm người lớn như tôi hạnh phúc đến tan chảy. Nhưng với người lớn thì không phải ai cũng sẵn lòng thể hiện tình cảm của mình ra ngoài như thế., có quá nhiều rào cản, băn khoăn, lo lắng mà nếu chúng ta có thể gỡ bỏ thì cuộc sống sẽ dễ dàng và ấm áp hơn biết bao nhiêu J

Điều thứ hai tôi học được từ Book Phị đó là sự kiên nhẫn bền bỉ với các yêu cầu của mình cho đến khi chúng được đáp ứng thì thôi J Cô nàng rất giỏi đòi đi chơi, đòi đươc bế và đòi được ăn bánh. Book có thể lặp đi lặp lại “Đi chơi nào”, “Bế em nào”, “Ăn bánh nào”, từ tông giọng mềm mỏng, nhẹ nhàng cho đến tông giọng gào thét giận giữ hoặc khóc lóc ỉ ôi đến khi yêu cầu của mình được đáp ứng thì thôi. Nếu tôi có được sự bền bỉ, kiên định như Book thì không biết giờ này tôi đã ở vị trí nào trong cả cuộc sống và công việc J

Điều thứ ba tôi học được từ Book Phị đó là sự gọn gàng, ngăn nắp – vâng – điều này nghe có vẻ khó tin với một cô bé chưa đầy 2 tuổi. Nhưng cô nàng thường rất để ý và chỉn chu với đồ đạc của mình và có ý thức sắp xếp mọi thứ  đâu vào đó – trừ lúc cô nàng cáu giận và hất tung đồ đạc đi (dạo này thỉnh thoảng lại vậy), còn lại thì rất có tinh thần tự thu xếp và lau dọn các tác phẩm của mình. Ví dụ ăn bánh mà vụn bánh rơi ra sàn gỗ, cô nàng sẽ ngay lập tức đi lấy giấy ăn lau lau dọn dọn sàn. Chơi đồ chơi xong sẽ xếp đồ chơi gọn gàng vào một chỗ. Tôi đã lên kế hoạch giới thiệu cho Book về chủ nghĩa tối giản và cách thức quản lý tiền nong sớm nhất chừng nào có thể khi cô nàng có nhận thức tốt hơn về thế giới xung quanh J – hai điều mà tôi vẫn trong quá trình học hỏi và luôn ước mình biết sớm hơn

Nếu chịu khó để ý và quan sát sẽ thấy thế giới của trẻ con thật là nhiều màu sắc và có cả tỉ điều chúng ta có thể học hỏi từ những thiên thần bé tí (nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại thì lại thấy lớn nhanh như thổi) đó J